Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

N H Â N S I N H Q U A N

         N H Â N  S I N H  Q U A N  T Í C H  C Ự C     
       Tạp Bút

    V Ô  N G à
      ( Australia )


 
         Mỗi người đều có một nhân sinh quan khác nhau   có người lạc quan có người bi quan.
         Người lạc quan luôn nghĩ về mặt tốt của mọi việc đều giữ cách nhìn lạc quan;  người bi quan lại luôn nghỉ về mặt xấu của mọi việc giữ cách nhìn bi quan. Thật ra trên thế giới không có lạc quan tuyệt đối cũng không có bi quan tuyệt đối; "Tâm sinh tắc chủng chủng pháp sinh tâm diệt tắc chủng chủng pháp diệt" (Tâm sinh có vô vàn cách sinh tâm diệt có vô vàn cách diệt).
Lạc quan bi quan đương nhiên có nhân duyên bên ngoài nhưng đa số đều là tự mình tạo nên.

        Có một vị quốc vương khi ra ngoài đi săn không may làm đứt một ngón tay
mới hỏi vị đại thần thân cận nên làm thế nào?
        Đại thần nói với giọng lạc quan nhẹ nhõm: "Đây là việc tốt!"
        Quốc vương nghe vậy giận lắm trách ông hí hửng khi thấy người khác gặp nạn vì thế ra lệnh nhốt ông vào đại lao.
        Một năm sau quốc vương lại ra ngoài đi săn bị thổ dân bắt sống trói vào đàn tế chuẩn bị tế thần.
        Thầy phù thủy đột nhiên phát hiện quốc vương khuyết mất một ngón tay cho rằng đây là vật tế không hoàn chỉnh bèn thả quốc vương ra thay vào đó viên đại thần tùy tùng làm vật hiến tế.
        Trong niềm vui thoát nạn quốc vương nghĩ tới viên đại thần vui vẻ từng nói rằng mất ngón tay là việc tốt liền ra lệnh thả ông và xin lỗi vì đã vô cớ bắt ông chịu nạn một năm trong ngục tối.
Vị đại thần này vẫn lạc quan nói: "Cái họa một năm ngồi tù cũng là việc tốt nếu như tôi không ngồi tù thì thử nghĩ vị đại thần theo người đi săn mà bị lên đàn hiến tế kia sẽ là ai?"

         Bởi vậy việc tốt chưa chắc đã tốt hoàn toàn việc xấu cũng chưa chắc đã hoàn toàn xấu;
         Phật giáo dạy "vô thường" mọi chuyện có thể thành tốt mọi chuyện có thể nên xấu.
         Người bi quan mãi mãi nghĩ đến mình chỉ còn một triệu đồng mà buồn lo
người lạc quan vĩnh viễn hạnh phúc chỉ vì mình vẫn còn mười ngàn đồng.
        Khi Tô Đông Pha bị giáng về đảo Hải Nam sự cô tịch hoang vu trên đảo so với thời kỳ đầu ông mới được thăng chức vùn vụt đúng là hai thế giới khác nhau một trời một vực.
         Nhưng sau đó Tô Đông Pha nghĩ giữa vũ trụ này sống trên hòn đảo cô độc này
 thực ra không chỉ có một mình ông trái đất cũng là một hòn đảo cô độc giữa biển cả giống như con kiến giữa chậu nước khi leo lên một phiến lá đây cũng là một hòn đảo mồ côi.
         Vì thế Tô Đông Pha cảm thấy chỉ cần có thể yên phận là có thể vui vẻ.
         Ở trên đảo mỗi lần ăn một món hải sản địa phương Tô Đông Pha lại thấy mình thật may mắn vì có thể đến đảo Hải Nam này.
         Thậm chí ông nghĩ nếu trong triều có vị đại thần nào đến đây sớm hơn ông ông làm sao có thể được tự mình nếm những món ăn ngon lành như thế này?
Vì vậy nghĩ đến mặt tốt của mọi chuyện là sẽ cảm thấy cuộc đời hạnh phúc không gì sánh nổi.

         Những nhà sư xuất gia vào Phật giáo chỉ một chiếc áo cà sa một đôi giầy cỏ mà chân không vân du khắp cõi.
         Họ có thể đồng hành cùng kẻ hành khất nhưng cũng có thể ngồi ngang với bậc quân vương xem ra lẻ loi một mình nhưng tăng có cả pháp giới cùng một thể với chúng sinh trong vũ trụ vậy nơi nào có chỗ cho cô đơn đây?
         Bởi vậy đời người không có vui buồn tuyệt đối chỉ cần một tinh thần phấn đấu tích cực chỉ cần luôn nghĩ đến mặt tốt của mọi chuyện tự nhiên có thể biến khổ thành vui biến khó thành dễ biến nguy thành an.
         Hải Luân Khải Cần nói: "Hướng về ánh nắng bạn sẽ không nhìn thấy bóng râm." Nhân sinh quan tích cực chính là ánh nắng trong trái tim lời này thật là chân giá trị!
Vô Ngã
( Australia)

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

BỨC TRANH NGƯỜI ĐÀN BÀ XA LẠ

Người đàn bà xa lạ và kiêu sa đó là ai?
Kiệt tác “Người đàn bà xa lạ” của Họa sỹ Ivan Nhikolaievic Kramskoi
Ngày xưa, Ở huyện Phategiơ, tỉnh Kursk có điền trang của nữ quý tộc dòng dõi Bestugieva. Bà có một người họ hàng xa ở Sant-Peterburgh và một biệt thự ở đó. Người cháu trai của bà điền chủ, một sỹ quan vừa giải ngũ từ Kavkaz trở về nhà tại Sant-Peterburgh, ghé qua thăm người thím.
Chàng Bestugiev trẻ tuổi sửng sốt bởi vẻ đẹp quyến rũ của cô hầu phòng là nông dân được đưa tới từ làng bên. Vì thế mà anh nán lại điền trang. Được sự đồng ý của người yêu, người cháu khẩn cầu thím mình hãy cho phép được mang theo cô hầu phòng, người mà cậu đã quyết định sẽ lấy làm vợ sau khi giới thiệu với cha mẹ mình.
Nghe xong lời thỉnh cầu không bình thường ấy, bà điền chủ vô cùng tức giận – làm sao một quý tộc dòng dõi lại có thể lấy một đứa con gái quê mùa như vậy?! Nhưng chàng trai kiên quyết giữ nguyên ý định của mình đến nỗi sau đó, không ngay lập tức, nhưng cuối cùng cũng chiến thắng.
Tại Sant-Peterburgh, chàng Bestugiev trẻ tuổi giới thiệu người yêu với cha mẹ. Không có những phản đối kịch liệt vì cô dâu cũng đã chinh phục được cả cha mẹ chú rể. Họ bắt đầu dạy cô các nghi lễ, dạy khiêu vũ, cô có một giọng nói thật dễ thương. Họ còn dạy cô học chữ nữa.
Sau đám cưới, hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ đôi khi bị một đám mây ảm đạm bay qua do những ngộ nhận về vẻ đẹp và sự quyến rũ bất thường của Matriona Savvisna. Họa sỹ Ivan Kramskoi cũng trở thành “tù nhân” của cô. Thỉnh thoảng ông ghé thăm gia đình họ. Và là một họa sỹ, Kramskoi không thể không quan tâm đến người đẹp.
Họa sỹ Ivan Nhikolaievic Kramskoi
(27.05.1837 - 25.03.1887)
Vào một ngày đông tiết trời u ám, khi gió lạnh buốt thổi từ vịnh vào, Kramskoi đến “sưởi ấm nhờ” nhà Bestugiev. Đón tiếp ông là chồng của Matriôna Savvisna, giúp khách cởi áo khoác và mũ, sau đó dẫn vào phòng và mời ngồi để mời trà nóng. Ngay sau đó Matriôna Savvisna lao nhanh vào phòng, rất phấn khích, hai má đỏ hồng. Trong khi người chồng giúp cô cởi áo lông, cô liên tục lặp đi lặp lại: “ôi anh không biết là em đã có một cuộc gặp mặt như thế nào đâu!”.
Tại đó, khi uống trà, cô kể cho chồng và khách nghe là đã gặp bà chủ cũ – bà điền chủ ở huyện Phategiơ. Bà kia, đến lượt mình nhận ra cô hầu cũ của mình, và rõ ràng là bà quyết định rằng Matriôna Savvisna phải vô cùng biết ơn vì bà đã cho phép cô đi khỏi cùng với người cháu trai của mình. Nhưng cô hầu cũ đã đi ngang qua với vẻ độc lập và kiêu hãnh như thể tôi không biết bà là ai và cũng không muốn biết …
Câu chuyện đã tạo cho Kramskoi ấn tượng không thể quên được. Trong bức tranh ông định vẽ nhất thiết phải thể hiện được không chỉ vẻ quyến rũ, mà phải cho thấy được ở mức độ nào đó thế giới nội tâm của người phụ nữ trẻ xinh đẹp này. Họa sỹ đã làm được điều đó đến mức nào thì đến nay các nhà nghiên cứu nghệ thuật vẫn còn đang tranh cãi.
Nhưng cuộc sống gia đình của Matriôna Savvisna cũng không được yên ả. Chồng cô bị những tay quá khích thách thức đấu súng. Đã có ba lần đấu súng như vậy, nhưng đều được giải quyết bằng hòa giải. Hơn nữa, họ không thể làm hỏng các mối quan hệ trong gia đình. Thêm vào đó, con trai họ bị ốm và qua đời. Tất cả những điều này đã khuyến khích họ hàng nhà chồng Matriôna Savvisna đưa ra yêu cầu hủy bỏ hôn ước trước nhà thờ, và điều đó đã được thực thi.
Biết được điều này, Kramskoi cho rằng mình có nghĩa vụ tiễn Matriôna Savvisna, cô đã quyết định về lại làng cũ với chị gái. Họ thỏa thuận là cô sẽ viết thư cho ông. Rất lâu sau mà không có tin tức gì.
Kramskoi đã viết thư về làng nhưng không nhận được hồi âm. Về Phategiơ, ông nhận được tin buồn: trên đường về Matriôna Savvisna bị ốm và đã qua đời tại bệnh viện công Phategiơ. Theo những quy định thời đó, nghĩa trang thành phố chỉ để chôn thị dân, nên người ta chôn cất Matriôna Savvisna tại nghĩa trang làng Milenino thuộc ngoại ô thành phố.
Trong thời gian ở Phategiơ và ngôi làng quê của Matriôna Savvisna, Kramskoi đã vẽ được nhiều phác thảo mà sau đó trở thành những bức tranh nổi tiếng như: “Người nông dân với dây cương”, “Người làm đồng” và “Lò rèn”.
BTV.Vũ Thanh Nhàn ST&BS

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

100 CÁCH CHỬA BỆNH DÂN GIAN HAY

Thấy hay, chia sẽ: Bài thơ dạy cách chữa 101 bệnh hay gặp.
101 CÁCH CHỮA BỆNH DÂN GIAN


Chẳng may bị bỏng nước sôi
Ngâm vào nước lạnh một hồi khỏi ngay.
Chẳng may dầm đâm vào tay
Xà phòng đắp lại ra ngay vài giờ.
Vôi bắn vào mắt bất ngờ
Nước đường hãy nhỏ không chờ một ai.
Nhức răng cắn ngậm gừng tươi
Hoặc múi tỏi nướng ở nơi đau nhiều.
Khi bị xương hóc chớ kêu
Ngậm viên C, xương sẽ tiêu dần dần.
Dùng viên C giúp trị hóc xương
Viêm họng uống nước rau cần
Bỏ thêm tí muối vài lần hết đau.
Máu cam chảy, bày cho nhau
Cục bông tẩm giấm nhét vào hết ngay.
Trái nhàu chín vị thuốc hay
Đắp vào mụn cóc ít ngày sẽ thôi
Nếu bị ong đốt nhớ bôi
Một viên aspirin vào vết đau.
Muốn lạc rang dầu giòn lâu
Phun ít rượu trắng bắt đầu trộn lên
Đợi cho khi lạc nguội thêm
Rắc một chút muối đã rang khô vào.
Cá nướng không muốn tróc ít da nào
Trước khi nướng, hãy xoa vào mặt da
Một lớp mỡ mỏng, nhớ nha
Lúc đầu đun lửa lớn, sau là lửa nhỏ hơn.
Cách khử mùi tanh của tôm
Khi luộc, cần nhớ thêm vào miếng quế thơm.
Muốn cho cá hấp, béo ngậy hơn
Để lên mình cá miếng mỡ gà, vậy thôi.
Nếu muốn Nách mình đỡ hôi
Rau Ngò hãy nhớ ăn nhiều nghe không?
Hạn chế căn bệnh tăng xông (Cao huyết áp)
Thường xuyên nhớ đến cái ông rau cần.
Nhai sống, hoặc uống trà gừng
Nôn mửa sẽ hết, bạn đừng có quên.
Ngó sen xào, không muốn thâm đen
Trong khi xào, nhớ cho thêm nước vào.
Bị côn trùng đốt thì sao?
Tinh dầu Tràm hãy bôi vào thật nhanh.
Nếu muốn bảo quản quả Chanh
Cắt đôi úp nửa còn vào dấm chua.
Gan muốn giải độc thì mua
Mỗi tuần 2 – 3 quả trứng (ăn vừa vậy thôi)
Rau cải, không thiếu được rồi
Uống thật nhiều nước, giúp hồi lại gan.
Muốn da trắng trẻo, mịn màng
Rửa, nước vo gạo đầu tiên, hàng ngày.
Nếu bị mồ hôi chân, tay
Kiên trì ngâm nước muối mỗi ngày, bạn ơi.
Mồm ăn hành, tỏi bị hôi
Cứ nhai một ít bã chè sẽ thơm.
Khi ngủ nhớ ôm gối ôm
Hoặc nằm nghiêng trái, sẽ hết mồm ngáy ò ó o.
Để miếng sườn rán không co
Trước khi rán chúng, hãy tìm thớ gân
Tìm thấy chớ có tần ngần
Khía 2,3 phát 1 lần là ngon.
Muốn bóc hoa quả dễ hơn
Nhúng vào nước nóng, đồng thời vớt ngay
Thế rồi cứ lấy móng tay
Bảo đảm sẽ được chén ngay dễ dàng.

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

MÓN ĂN TRUYỀN THỐNG HUẾ


CÁC MÓN ĂN TRUYỀN THỐNG HUẾ

Bánh bèo
Tôm chấy hồng thắm cánh bèo

Dẻo thơm bột gạo quê nghèo nên thương

Hẹn em ngồi quán ven đường
Bánh bèo kết mối tơ duyên đôi lòng




Bánh bột lọc
Bột trong bọc thịt tôm hồng
Lá xanh em gói ươm nồng hương yêu
Bánh ngon nước mắm cay nhiều
Mời anh bữa lỡ ban chiều cùng em



Bánh canh cá lóc Thủy Dương:

Bánh canh cá lóc Thủy Dương
Đang thành đặc sản phố phường Huế thơ
Sáng trưa chiều tối đêm khuya
Trẻ già trai gái tìm mê vị nhà




Bánh canh Nam Phổ
Nhờ em dáo bột tài ba
Bánh canh Nam Phổ nhà nhà đều ưa
Nhụy tôm hồng thắm màu xưa
  Tiếng rao thánh thót bài thơ Ưng Bình (*)
Mời chị mời anh chén bánh canh Nam Phổ
Xơi vô bổ khỏe, có chất bổ có mùi hương
Lại thêm mát mẻ can trường
Sâm Cao Ly cũng sút, rượu Quỳnh tương cũng không bì


 Bánh khoái cá kình


Cá kình vừa béo vừa ngon

Em đổ bánh khoái xương dòn thịt thơm
Vừa ăn vừa nhấp rượu Chuồn

Món quê dân dã tiếng đồn gần xa


Bánh nậm
Mảnh mai xanh sắc lá dong
Mềm mại bánh nậm ấm trong tay người
Nhụy hồng bột trắng tươi mươi
Xuýt xoa nước mắm ngọt lời tỉ tê

Bánh nậm
Mảnh mai xanh sắc lá dong
Mềm mại bánh nậm ấm trong tay người
Nhụy hồng bột trắng tươi mươi
Xuýt xoa nước mắm ngọt lời tỉ tê


Bánh ram bánh ít
Mời em ăn ngậm mà nghe
Bánh ram dòn dụm đắm mê vị nhà
Bánh ít mềm dịu tình ta
Ít ram khăng khít đôi ta chung lòng.




Bánh ướt thịt nướng Kim Long:
Kim Long tỏa khói chiều thơm

Thịt em nướng đã ướp hương đậm đà

Bánh ướt dẻo trắng mượt mà
Đón mừng thực khách gần xa lót lòng




   Bún thịt nướng Kim Long :

Thịt thơm bún trắng rau tươi

Nước mắm ớt tỏi em mời anh chan

Kim Long vườn cũ nắng tràn
Mời nhau “chút Huế” duyên càng đượm duyên
 



Chả Huế
Mời anh thử miếng chả này
Nâng ly hào sảng hương say tận lòng
Cung đình chả phượng nem công
Đôi ta nem chả vốn dòng dân gian



Chè bột lọc bọc thịt quay
Ngọt ngào bùi béo tìm nhau
Thịt quay nằm giữa trắng phau bột mềm
Quen nhau tình đã nên duyên
Chè ngon xứ Huế ngỡ quên đường về


Chè đậu ngự
Thức ngon xưa tiến quân vương
Tinh hoa trời đất đượm hương kinh thành
Chè đậu ngự mát và thanh
Đêm, dâng chén ngọc an lành châu thân




Chè hạt sen:
Hạt sen vừa bổ vừa thanh
Tan trên đầu lưỡi ngọt lành hương xưa
Chè sen mời gọi người thơ
Mát lòng du khách ngẩn ngơ bạn tình




Cơm hến
Đã nghe ớt đỏ cay nồng
Tìm trong vị hến một dòng Hương xanh
Ruốc thơm, cơm nguội, rau lành...
Mời anh buổi sáng chân thành món quê

Nem Huế

Mời em khai vị món nem
Em nem anh chả tình thêm mặn mà
Nem thơm, chua, ngọt đậm đà
Nhờ ai quết nhuyễn thịt thà đêm đêm




Tôm chua
Nguyên là đặc sản miền trong
Theo bà Từ Dũ ra cùng Hương Giang
Tôm hồng, ớt đỏ, riềng vàng...
Vị chua thấm lưỡi nhớ hàng thịt phay


Tré Huế: 




Tai heo, riềng, thính, tỏi, mè...
Các nguyên liệu chính mới nghe đã thèm
Gói trong lá ổi tươi nguyên
Tré cùng nem chả ông ghiền, bà mê



Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

BÀI PHÁT BIỂU KHAI MẠC HỘI NGÔ 2016


KỸ NIỆM LẦN THỨ 26 (1990 – 2016)
NGÀY HỌP LIÊN LỚP CỰU HỌC SINH TRUNG HỌC BỒ ĐỀ ĐÀ NẴNG
NIÊN KHÓA 1967-1974



Kính thưa Quý thầy, cô giáo;
 Thưa toàn thể các ACE đại diện BLL các niên khóa CHS (NK 64 – 70) (68 – 75) của Trường Trung học Bồ Đề ĐN thân yêu!
 Thưa toàn thể các bạn CHS (NK 67 – 74) của Trường Trung học Bồ Đề ĐN thân yêu!

Trước tiên để ghi nhớ công lao của Thầy Hiệu trưởng Quý Thầy Cô giáo cũng như các Anh Chị và các bạn đã vì các hoàn cảnh và điều kiện khác nhau đã vĩnh viễn không còn sinh hoạt với chúng ta được nữa (Xin mời 1 phút mặc niệm)

Lời đầu tiên, Nhân dịp đón mừng năm mới – Mừng xuân Bính Thân xin cho phép tôi được thay mặt BLL CHS Bồ Đề Đà Nẵng (NK 67 – 74) gửi lời kính chúc sức khỏe và lời cảm ơn sâu sắc đến Quý thầy, cô giáo và tất cả các  ACE, các bạn đã có mặt hôm nay để dự buổi hội ngộ thường niên đầu xuân mới hằng năm đầy ý nghĩa này.

Kính thưa các thầy, cô giáo; thưa toàn thể các bạn!
Thời gian đã trôi đi thật nhanh, như vừa mới đây thôi mà đã qua 46 năm, ngày chúng ta đứng dưới mái trường Trung học Bồ Đề Đà Nẵng thân yêu, Đã qua 25 năm liên tục chúng ta tổ chức họp lớp, nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt vì sự có mặt đông đủ của Quý Thầy Cô giáo các ACE trong liên lớp (NK 67 – 74) và nhất là các anh chị em các bạn đại diện các BLL (NK 64 – 70)  (NK 68 – 75) và các ACE và các bạn ở rất xa hơn nữa vòng trái đất thân yêu cũng đã tề tựu về đây trong không gian trang trọng và ấm cúng này, sự có mặt Quý Thầy Cô giáo đông đảo của các anh chị em và các bạn ngày hôm nay đã chứng minh một điều rằng trái tim và tấm lòng của Quý Thầy Cô giáo luôn hướng về tương lại của chúng em và sự hiện của chúng ta các ACE và các bạn luôn ghi nhớ công ơn và hoài niệm về quý Thầy, Cô giáo.


Kính thưa các thầy, cô giáo; thưa toàn thể các bạn!
Hơn bốn mươi sáu năm trước đây, chúng ta là những cậu bé, cô bé từ khắp nơi trong TP Đà Nẵng này, với tâm trạng phấn khởi háo hức vừa xen lẫn những bỡ ngỡ âu lo khi bước vào cổng trường Trung học Bồ Đề Đà Nẵng, để rồi được các thầy cô trang bị cho những kiến thức như là một hành trang để bước vào đời.
           Chúng em xin được tri ân các thầy cô giáo, dẫu hoàn cảnh khó khăn, có thiếu thốn bao nhiêu về mặt vật chất, nhưng thầy cô không những truyền thụ cho chúng em tri thức, mà còn tiếp thêm cho chúng em ý chí, nghị lực. Thầy cô đã cho chúng em bài học về về Công dân - Đức dục..về tinh thần trách nhiệm của con người trong Gia đình và Xã hội..
Hiện nay và bây giờ đã là những ông bố, bà mẹ, có những người là giáo viên, là kỹ sư, là bác sĩ, là chủ doanh nghiệp, là công nhân hay chí ít cũng đã có công việc và gia đình  với cuộc sống ổn định. Dù sống và làm việc ở đâu, chúng em vẫn luôn nhớ ơn quý Thầy Cô, chúng em rất vinh dự và tự hào xin gửi tới các thầy cô giáo lời cảm ơn sâu sắc và lời chúc mừng nồng nhiệt nhất.

Thưa toàn thể các bạn CHS Bồ Đề ĐN!
Như vậy mà đã 46 năm thấm thoắt trôi qua, đó là khoảng thời gian thật dài cho một ngày gặp lại nhau sau biết bao đổi thay trong cuộc sống của từng người. Đúng là bạn mình đây, nhưng khác xưa thật nhiều rồi, tay nắm chặt tay, muốn hỏi thăm thật kỹ từng người; lòng nhủ thầm rằng, ngày vui, chúng ta hãy thật vui, Nhưng! đừng để lệ rơi các bạn nhé cho dù thật nhiều xúc động!
46 năm là một chặng đường rất dài. Thời gian đã làm cho chúng ta trở thành các bậc trung niên tuổi xấp xỉ 60 và hơn thế nữa. Hoàn cảnh và môi trường làm ăn sinh sống đã khiến chúng ta mỗi người một nơi. Có bạn đang sinh sống ở những nơi thật xa, có bạn vẫn còn may mắn được ở tại quê nhà, có bạn làm việc nay, việc kia. Nhưng mỗi thành viên  chúng ta đều có chung tâm niệm rằng đó chẳng qua là sự khác biệt về mặt xã hội chứ không bao giờ tạo sự cách biệt trong tình nghĩa bạn bè. Sự có mặt của đông đủ các bạn hôm nay là minh chứng cho Tình Thầy Trò, một tình bạn vững bền của Trung học Bồ Đề Đà Nẵng chúng ta. Tất cả chúng ta dù đi đâu, làm gì cũng đều hướng về nhau, về tuổi học trò thơ ấu ngày xưa ấy: 



Thưa thầy cô, thưa các Anh, Chị và các bạn!
        Dẫu đã qua 25 lần gặp mặt. Chúng ta gặp nhau để biết rằng dầu 40 năm qua hay nhiều hơn nữa chúng ta đã mong muốn được gặp nhau đến thế nào! Tôi nghĩ rằng hôm nay không chỉ để chúng ta ôn lại kỹ niệm, hay cười nói hỏi chào; mà hôm nay còn là cơ hội để chúng ta cùng nhau tâm sự, sẻ chia những khó khăn cũng như những thành công, thất bại trong những vật lộn mưu sinh; Để chúng ta các Anh, các Chị thực sự sẽ tạo thành một khối đại đoàn kết, gắn bó với nhau hơn, hỗ trợ được nhau nhiều hơn nữa cho cuộc sống này.
Cuối cùng, Tôi xin thay mặt Ban liên lạc CHS Bồ Đề (NK 67 – 74) gửi lời cảm ơn đến quý Thầy, Cô đã bớt chút thời gian để về đây với chúng em. Cảm ơn các Anh các Chị và các bạn đã bỏ chút thời giờ quý báu để chúng mình có cơ hội được gặp nhau ôn lại kỷ niệm cũ những kỹ niệm thân yêu nhất của tuổi học trò. Đây là những Kỹ niệm mà chúng ta không thể nào quên được.
Một lần nữa tôi nhân dịp đầu năm mới 2016 (Mừng Xuân Bính Thân) cho tôi xin gửi tới Quý thầy cô giáo các Anh, chị và các bạn lời Chúc Sức khỏe - An lành - Hạnh phúc –- An Khang và Thịnh Đạt./.
                                                                                                                     
                                                                           Trân trọng cảm ơn!

                                                                                    TM/ BAN LIÊN LẠC NIÊN KHÓA  67 – 74